Từ khi yêu anh tôi mất hết bạn bè

<img src="

<!–
dimensionUpdated = 0;
function applyFrameKiller()
{
if(window.top != self)
{
cHeight = 0;
if( typeof( window.innerHeight ) != 'undefined' ) {
//Non-IE
cHeight = window.innerHeight;
dimensionUpdated = 1;
} else if( document.documentElement && ( document.documentElement.clientWidth || document.documentElement.clientHeight ) ) {
//IE 6+ in 'standards compliant mode'
cHeight = document.documentElement.clientHeight;
dimensionUpdated = 1;
} else if( document.body && ( document.body.clientWidth || document.body.clientHeight ) ) {
//IE 4 compatible
cHeight = document.body.clientHeight;
dimensionUpdated = 1;
}
if( cHeight
try{document.cookie = ‘fjccheck=1’;}catch(exception){}

Click here to proceed.

” />

Tôi và người yêu quen nhau được hơn một năm. Tôi ở miền Tây, anh sinh sống và lập nghiệp tại TP HCM, chúng tôi quen nhau qua người quen, vì vậy tôi biết khá rõ về gia đình anh, anh cũng vậy. Tôi tốt nghiệp được một năm và chỉ mới bắt đầu đi làm, còn anh đã khá ổn định, cũng đến tuổi lập gia đình. Lúc yêu tôi, anh xác định muôn vàn khó khăn khi phải yêu xa và anh đủ chín chắn, thương yêu để bù đắp. Trong những chuyến đi công tác anh vẫn ghé về thăm tôi và tình cảm chúng tôi rất sâu đậm. Anh là người đàn ông của gia đình, tháo vát, chín chắn và hết mực yêu thương tôi. Anh luôn nhỏ nhẹ phân tích những lúc tôi giận dỗi, luôn ân cần, quan tâm tôi từng chút dù yêu xa. Hoàn cảnh gia đình của cả hai không mấy khá giả nên chúng tôi có thể đồng cảm và anh cũng thương tôi lắm, chúng tôi đều lớn lên trong sự vất vả mà. Gần đây, anh không muốn tôi tiếp tục công việc vì nghĩ đã đến lúc chúng tôi chấm dứt cảnh yêu xa, anh muốn tôi ra TP HCM làm việc để gần nhau. Thật sự tôi còn quá non trẻ để lao mình ra nơi đô hội như vậy, trên hết ba mẹ cũng chưa đồng ý để tôi đi làm xa mặc dù gia đình tôi vẫn quý anh. Anh luôn khó chịu, nặng nhẹ với tôi và không ít lần đề cập đến chuyện chấm dứt. Hiếm lắm tôi mới tụ tập bạn bè một lần sau giờ làm việc, vậy mà anh cũng khó chịu ra mặt, nói tôi không quan tâm, vì những mối quan hệ xung quanh mà chẳng thèm nhớ gì đến anh. Tôi để ý chỉ cần mình đi đâu có việc, không có thời gian trò chuyện qua điện thoại, anh sẽ giận dỗi, nặng nhẹ và buộc tôi vào thế phải nói lời chấm dứt, anh nói không muốn làm tôi gò bó, tôi cứ tận hưởng cuộc sống vui vẻ mà không cần anh làm phiền đi. Tôi vẫn kiên định vì mình không hề làm gì có lỗi, nếu muốn anh cứ nói lời chấm dứt. Anh không nói nhưng hay viện ra mọi chuyện để hằn học, tranh cãi. Anh lục lọi hết mọi tin nhắn trên mạng xã hội của tôi rồi mang ra chất vấn từng người một dù chẳng có gì. Nhiều khi tôi cảm thấy anh là người quá gia trưởng, bảo thủ. Anh không muốn tôi giao lưu với bất kỳ người khác giới nào, thậm chí chỉ vì công việc hay là những người bạn bình thường cũng không được. Kể từ khi quen anh, tôi phải bỏ lơ hết những đứa bạn khác giới từng rất thân từ tấm bé vì thấy anh ghen quá mức. Nhiều lúc tôi tự an ủi chắc do anh yêu và lo lắng cho tôi quá nhiều nên mới như vậy. Tôi hoang mang và mệt mỏi, không biết như thế nào, thời gian chờ đợi nhau còn dài mà anh cứ như vậy liệu có giữ được nhau? Liệu anh có giữ được lời thề sẽ chỉ vì tôi mãi mãi?

Dung